20252025

Year in Review

2025 Cover
“Năm 2025 là một hành trình với những bài học nhỏ đến lớn, thất bại, thử thách, nhiều bất ngờ và những khoảnh khắc đáng nhớ...”

— Tí

Year in Moments 📸

Khoảnh khắc 1

Khoảnh khắc 1

Click để xem phóng to

Khoảnh khắc 2
Khoảnh khắc 3
Khoảnh khắc 4
Khoảnh khắc 5
Khoảnh khắc 6
Khoảnh khắc 7
Khoảnh khắc 8

Vài điều

Khởi đầu mới

Bắt đầu năm mới với những mục tiêu khác...

Khởi đầu mới

Hoạt động

...

Hoạt động

Điều bất ngờ

Một niềm vui bất ngờ đến vào cuối thu đầu đông...

Điều bất ngờ

Bức ảnh thích nhất

Nhìn lại một năm với lòng biết ơn...

Bức ảnh thích nhất

📸 Photo Dump

Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory
Memory

💭 Recap

Hi chào bạn,

Chào người đang nán lại chút thời gian quý báu giữa những giây phút hối hả cuối cùng của năm 2025 Dương Lịch để đọc những dòng này. Ngoài kia người ta đang rộn ràng tổng kết doanh số, khoe thành tích, còn mình thì ngồi đây, gõ những dòng này trong một tâm thế nhẹ nhàng đến lạ trước khi mình cũng như người ta =)). Nếu phải chọn một từ khóa để đặt tên cho năm nay, mình sẽ không ngần ngại mà hét lên hai chữ: “Học hành”. Nhưng cái sự học của năm 2025 nó lạ lắm, không phải là mài đũng quần trên ghế nhà trường hay nhồi nhét mớ lý thuyết khô khan, mà là lăn xả vào “trường đời”. Năm nay, mình đã thực sự xắn tay áo lên để giải quyết những điều dang dở của năm ngoái, thực hành những thứ mà hai năm trước cứ nghĩ xong rồi lại... để nó trôi qua. Trộm vía là nhờ cái sự “chăm học” kiểu thực chiến này mà mình cũng gặt hái được vài thành tích nho nhỏ nhưng đủ để tự vỗ vào mặt để ngợi bản thân rằng: “Cũng ok phết Tí ơi!”.

Nhưng mà, đời đâu chỉ có màu hồng. Bài học lớn nhất – và cũng là cú “twist” đáng nhớ nhất năm nay – lại đến từ một cú vấp mà mình tin là sẽ nhớ đời. Hãy tưởng tượng cái cảm giác bạn dồn hết tâm huyết cho một dự án, team đã lên dây cót sẵn sàng chiến đấu, mọi thứ đã đâu vào đấy chỉ chờ giờ G. Đùng một cái, chỉ còn 2 ngày nữa là chạy thì chủ đầu tư “bốc hơi” như một làn khói. Không một lời từ biệt, không một tin nhắn, họ biến mất nhanh hơn cả cách người yêu cũ trở mặt, để lại mình và cả team đứng hình, ngơ ngác đến bật ngửa. Chính cái khoảnh khắc “dở khóc dở cười” ấy đã dạy mình một bài học xương máu: Rằng cuộc sống này muôn hình vạn trạng, và đôi khi, sự thật thà, tin người quá mức lại không phải là đáp án thông minh nhất cho mọi câu hỏi. Nhưng ngẫm đi cũng phải ngẫm lại, sau cái cú “bỏ rơi” phũ phàng đó, mình lại thấy... may. Nhờ cánh cửa đó đóng sầm lại mà team mình mới có cơ hội vớ được cơ hội khác chắc chắn hơn, “ngon” hơn. Đúng là trong cái rủi có cái may, nhìn lại chỉ thấy biết ơn vũ trụ vì đã an bài một cú “lật kèo” ngoạn mục giúp mình.

Và có lẽ, chính những lúc “bầm dập” với sóng gió bên ngoài như thế, mình mới lại càng nhập tâm thêm giá trị của hai chữ: Gia đình. Gác lại hết mọi bon chen, điều khiến mình thấy mình “lãi” to nhất năm nay chính là sức khỏe của Ba Má, em trai hơi bự và các thành viên trong gia đình. Năm nay lại duy trì kỷ lục bản thân khi về nhà được hẳn ba lần. Mang tiếng là bị Má, bị Ngoại hay cậu Út “dụ” về chơi, nhưng thú thật là lòng mình cũng chỉ chờ có thế. Mình nhận ra tương lai là thứ mơ hồ khó đoán, chẳng biết ngày mai sẽ ra sao, nên cứ hễ có cơ hội, dù vé tàu xe có đắt đỏ xíu, mình cũng xách ba lô lên và về. Về để được hít hà mùi khói bếp...ga, ăn bữa cơm Má nấu ngon hơn mọi sơn hào hải vị(nói vậy chứ sơn hào hải vị chưa ăn nhưng mà Má nấu thì chưa ngon lắm :>, chỉ có không khi ấm cúng thì không gì sánh bằng rồi ), hay đơn giản là ngồi lặng im ngắm vườn rau, vườn hoa xanh mướt của Ngoại, được nghe Ngoại kể chuyện hồi Ngoại còn tham gia kháng chiến chống Mỹ. Dù mình đã lớn, các cậu cũng đều có gia đình riêng, nhưng thằng Tí này về nhà vẫn được quan tâm từng chút một như hồi bé xíu. Những khoảnh khắc bình yên ấy chính là trạm sạc pin diệu kỳ nhất mà không tiền bạc nào mua được.

Trên hành trình năm qua, những mối quan hệ xung quanh mình cũng được một phen “nạp đạn và bắn ra” đáng kể. Những người bạn tri kỷ từ năm cũ vẫn ở đó, bền bỉ và ấm áp. Song song đó, mình cũng gặp gỡ thêm nhiều người mới, từ anh, chị, em đến các bậc chú bác. Có người tốt, có người chưa hợp, nhưng cái hay là năm nay mình đã học được cách “đánh hơi” thấy mùi toxic. Mình đã biết dứt khoát “dập” ngay những năng lượng tiêu cực trước khi nó kịp bén rễ và làm ảnh hưởng đến con đường mình đi. Mình cũng thật may mắn khi gặp được những người “giáo viên” dạy mình về góc nhìn đa chiều, giúp mình nhận ra những trải nghiệm của mình chỉ là một hạt cát bé nhỏ giữa sa mạc xã hội mênh mông. Càng sống, mình càng thấy bản thân thu mình lại, sống khép kín hơn xưa – một cuộc sống “lặn” nhiều. Nhưng lạ thay, mình không thấy cô đơn mà lại thấy “enjoy” và thoải mái vô cùng. Mọi thứ có được, làm được trong năm nay, mình tin đều có sự an bài của chữ “Duyên” và một chút may mắn trời cho mà mình luôn trân trọng.

Vậy là quá đủ cho một trang sách 2025 đầy màu sắc – có nụ cười, có bài học và có cả sự trưởng thành. Chúng ta hãy cùng nhau lật qua trang mới thôi. Sang năm mới 2026, mình muốn gửi lời chúc đầu tiên đến bạn – người đã kiên nhẫn đọc đến những dòng cuối cùng này. Chúc bạn trước hết là sức khỏe, vì có sức khỏe là có tất cả. Mong bạn sẽ đón nhận thêm nhiều niềm vui mới, giữ vững niềm tin và sự lạc quan. Đừng để những chuyện buồn làm bạn gục ngã, bởi lẽ không cơn bão nào có thể khuất phục được ta nếu bản thân ta chưa chịu đầu hàng. Hãy nhớ rằng sau cơn mưa trời lại sáng, và biết đâu đấy, cầu vồng rực rỡ đang đợi bạn ngay ngày mai.

Khép lại năm cũ, mở ra hy vọng mới. Chúc mừng năm mới, cố lên nhé chúng ta của năm 2026!